chap 3

11 Dec

Chap 4:

– Trời ơi là trời. sao tự nhiên lôi cổ mình lên phòng hiệu trưởng làm chi dzậy? Tại em hết đó. Khi không đi gây sự với tụi con Yến làm chi. Làm anh cũng bị vạ lây. Trời ơi! Thiên Vũ kêu ca

– Em là trời đây nè. Anh kêu gì kêu nhiều quá vậy? Lúc cần thì cậy mồm không nói, lúc không khiến thì nói bay cả hàm ra ngoài. Tại tụi nó chứ. Ai bảo khi không xúc phạm em làm chi.

– Haizz. Lần sau đừng kiếm chuyện với bọn con Yến, con Nhi nữa. Em phải cẩn thận với tụi nó đấy.

– Sao phải xoắn. nó là ai mà em phải sợ nó.

– Thôi đi cô. Ai chẳng biết cô giỏi! Tí nữa thầy mắng em cố mà nghe nhá. Anh không đỡ nổi kẹo đồng cho em đâu.

– Xí! Ai cần.

____________________Trong khi đó, tại lớp 12A_________________________

– Không biết thằng Vũ với con nhóc ấy lên phòng hiệu trưởng làm gì không biết? Thiện Anh thắc mắc

– Còn chuyện gì khác ngoài vụ dưới canteen. Mà lạ thật! Từ trước đến giờ 3P đánh nhau hoài có được vinh dự lên uống nước chè với thầy hiệu trưởng đâu? Lần này Vũ bị gọi lên. Lại còn có cả con nhóc đó nữa. Khó hiểu thật! – Gia Kiệt

– Mong cho bọn nó không sao. Lúc nãy thấy 2 người đó lễ phép với con nhỏ lắm mà. Chắc không có chuyện gì đâu nhỉ?

– Mà sao cậu lo lắng cho con nhỏ đó vậy? Từ trước đến giờ cậu có biết lo cho ai đâu? Hay là muốn làm em rể thằng Vũ hả?

– Cậu điên à? Để tớ yên!!!!!!!!!!!!!!!!!!

“Hic. Sao tự nhiên mình lo cho con nhỏ đó làm gì. Trời ơi! Ngĩ gì thế  này?” Thiện Anh hết vò đầu bứt tai lại tự đánh mình (hành hạ mình làm chi dzậy?)

Từ lúc gặp Chi, Thiện Anh có cảm giác thật lạ.Hình ảnh của Chi cứ hiện lên trong đầu Thiện Anh. Thiện Anh thấy Chi thật đặc biệt. Từ trước đến giờ, con gái mà gặp Thiện Anh thì đổ xiêu đổ vẹo, chỉ có Hạnh Chi dửng dưng với nó. Lại còn mắng xối xả vào mặt nó, xử đẹp tụi con Yến, to gan đấy. Chi cũng đẹp lắm chứ. Nhóc xinh theo kiểu thân thiện, dễ thương, hồn nhiên, chứ không như mấy đứa con gái khác ỗng ẹo, èo uột.

“Haizz. Thiện Anh ơi mày đang nghĩ gì dzậy? Mày không thể thích con bé ấy được. Tỉnh lại đi cưng”

_____________Quay trở lại với hai anh em nhà kia___________

Cộc……cộc

– Mời vào!

– Chúng em chào……….. Ơ! Ba – Chi ngạc nhiên

– Cậu?!? Thiên Vũ cũng không kém phần ngạc nhiên.

– Ba sang đây hồi nào dzậy?

– Cách đây 30 phút. Đủ để chứng kiến cái vụ con vừa gây ra dưới canteen. – Ông Lâm, ba Chi trả lời con gái

– Ý. Cái này gọi là tự vệ mà ba. – Chi thanh minh

– Mina chỉ tự vệ thôi mà cậu. chúng nó gây sự trước mà. – Thiên Vũ cũng lên tiếng bênh vực em.

– Cậu còn lạ gì Mina nữa. Người ta gây sự với nó, nó càng khoái, suốt ngày chỉ đânhs đấm thôi. Con gài người ta thì hiền dịu nết na, con gái mình thì…… Ba đến khổ với con thôi.

– Ba lại nói xấu con gái rồi. – Chi nhõng nhẽo – Con không hiền dịu nết na như con người ta nhưng con xinh đẹp này, giỏi giang này, trợ giúp được cho ba bao nhiêu là chuyện. Con là niềm tự hào của ba mà lại (bà này cũng chảnh ghê ta)

– Thôi đi con gái. Ba sợ con rồi đấy. Con thấy cuộc sống ở Việt Nam như thế nào?

– Cũng vui ba ạ. Ít nhất là không phải ăn cơm một mình như trước nữa.

Ông Lâm nghe con gái nói cũng chạnh lòng. Từ ngày mẹ nó mất, ông không tái hôn, suốt ngày lao vào công việc mà ít quan tâm đến con gái yêu của mình.

– Ý mà ba ơi. Sao tự nhiên ba tống cổ con qua Việt Nam là sao?

– Bí mật. bây giờ ba chưa nói với con được. đợi một thời gian nữa ba sẽ nói. Mà thôi con đi lên lớp đi không muộn. Ba nói chuyện một chút với Vũ rồi ba viề nước luôn.

– Ba không nói với con được à? Con ứ chịu đâu

– Em nhõng nhẽo ít thôi nha. Con gái gì mà……. – Thiên Vũ trêu em

– Anh Vũ đúng rồi con. Thôi lên lớp đi con. Bye con yêu của ba nhé. Yêu con nhiều

Ông Lâm chào tạm biệt con. Đợi bóng nó đi khuất sau hành lang, ông mới lên tiếng

– Vũ này, con chăm sóc Mina giúp cậu nhé. Cậu không yên tâm về nó chút nào cả.

– Cậu đừng lo. Con sẽ chăm sóc em chu đáo.

– Cháu đừng cho nó gây lộn như vừa rồi nhé. Còn cái hôn ước của nó cậu định lần sau sang đây sẽ nói cho nó.

– Với tính cách của nó cháu nghĩ nó sẽ phản đối kịch liệt đấy.

– Tất nhiên. Thế nên ta mới cần đưa nó về Việt Nam, muốn nó làm quen với chồng tương lai mà.

– Nhưng bây giờ có sớm quá không cậu. Cháu nghĩ…….

–  Chồng tương lai của nó bằng tuổi cháu, khi hết lớp 12 nó đã phải đính hôn rồi. nó là người thừa kế duy nhất của gia đình. Chắc cháu cũng hiểu.

– Vâng. Nhưng…..

– Không sao. Ta sẽ lo được. cháu đừng nói gì với Mina về cuộc nói chuyện hôm nay của cậu cháu mình nhé.

– Vâng. Con chào cậu.

Thiên Vũ bước ra ngoài. Khép cánh cửa lại, cậu khẽ thở dài. Rồi đây, không biết đứa em kia nó còn gây ra chuyện gì

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: