chap 4

11 Dec

Chap 5:

Chi vừa về đến lớp đã thấy cả đống giấy tờ gì đó trên bàn mình

– Minh Anh! Cái đống giấy lộn này là thế nào đây? Chi thắc mắc

– Của bồ đó! – Minh Anh

– What? Who can tell me what is happening?

– Đề nghị bồ nói Tiếng Việt nha. Đây là chủ quyền ViệtNamnên công dân sống ở đây có nghĩa vụ nói Tiếng Việt (luật này đào ở đâu ra thế?). Trân trọng thông báo đây là thư tình của các boy trong trường gửi bồ đấy. – Minh Anh

– Sax! Chi té ghế luôn

– Không cần xúc động nhiều. Ai bảo mới ngày đầu đi học mà bồ đã gây sự chú ý rồi. – Minh Anh chọc

– Haizz. Pó tay.com. Không cần nghĩ nhiều. Xử lý thế này là nhanh gọn nhất.

Nói xong Chi vơ cả đống bỏ vào thùng rác. Cả lớp há mồm ngạc nhiên

– Bồ làm cái gì đấy? – Minh Anh thắc mắc

– Xử lí cái đống được bồ gọi với mĩ danh là “thư tình”. Còn đối với tôi nó chỉ có tên gọi là “rác” thui. Chi thản nhiên trả lời làm cả lớp té ghế luôn

– Chảnh quá ta! Chẳng biết có được bằng ai không mà bày đặt “lemon question”.

Tiểu Yến móc mỉa Chi. Oài, đúng lúc ngứa tay, lại có đứa chạm đúng sở trường của Chi, Chi hào hứng “độp” lại luôn.

– Bạn Yến này. Nếu bạn có thừa thời gian để ganh tị với mình như vậy thì bạn nên biến luôn cho mình nhờ. Mình làm gì là việc của mình, chẳng ai mượn bạn quan tâm kiểu đó cả. – Chi nhún vai làm cho ai cũng tròn xoe mắt chứng kiến “chiến tranh” đấu khẩu, còn Yến thì bốc khói trên đầu luôn.

– Để xem mày đắc ý được bao lâu. Đừng tưởng có 3P bảo vệ thì mày muốn làm gì thì làm nha. – Tiểu Yến hăm dọa

– Xoắn thế nhỉ? Nổi hết cả da gà da vịt lên rồi đây nè. Mà bạn Yến ơi. Bạn là tiểu thư con nhà danh giá mà bạn lại xưng hô mày tao như thế à. Bạn nói thế mọi người lại nghĩ bạn là con người vô văn hóa, các cụ ngày xưa vẫn gọi là “mất dạy” đấy.

Chi nói xong còn nở nụ cười đểu như chưa từng được đểu (pó tay, pó chân, pó toàn thân với bà này). Tiểu Yến mặt đỏ phừng phừng, đang định động thủ thì chuông vào lớp vang lên

– Nhìn kĩ cái mặt tao. Lần sau thấy tao thì liệu hồn mà biến nhé. – Tiểu Yến đe dọa

– Cũng xinh đấy. Nhưng độ “trơ” hơi cao. – Chi gật gù buông 1 lời nhận xét làm cho cả lớp cười bể bụng, còn ai đó thì đang quê hết biết

– Mày……..

– Mình nhắc bạn đừng có xưng hô như vậy nữa mà. Dù không muốn nhưng tớ vẫn phải thừa nhận bạn mất dạy thật rồi!

– Mày…..

– Cả lớp chú ý! Nghiêm!

Lớp trưởng hô to, làm giải tỏa bầu không khí toàn CH4, SO2,H2S. Tiểu Yến hậm hực về chỗ, vẫn không quên ném cho Chi cái lườm cháy da cháy thịt. Nhưng Chi cũng đâu phải tay vừa, vừa cười vừa nhìn khiêu khích Tiểu Yến. Hai đứa 4 mắt nhìn nhau tóe lửa, chẳng quan tâm đến gì xung quanh nữa.

– Chào cả lớp. Mời các em ngồi. Thầy là Trịnh Nguyễn HoàngNam. Từ giờ thầy sẽ phụ trách dạy môn anh văn cho lớp mình. Rất mong được các em giúp đỡ.

Bọn con gái nhìn thấy thầy dạy anh văn mới đứa nào cũng ngất ngất, trừ hai đứa đang nhìn nhau vs ánh mắt hình viên kẹo đồng.

– Ủa mà giọng nói này nghe quen quen. Ý khoan….tên…. Anh hai!!!!!!! Chi đột nhiên hét lớn. – Anh ……..

– Suỵt! – Anh Nam ra hiệu. – Mina giữ trật tự giùm thầy đi

– Vâng …………. ạ! Chi cố tình kéo dài trêu tức ông anh trai của mình. Cả lớp thì vẫn tròn xoe mắt ngạc nhiên thắc mắc mối quan hệ của Chi với thầyNam.

Thầy giáo kiêm anh dzai của Chi thì vẫn cố gắng rao rảng nội dung bài. Còn tâm hồn cô em gái thì treo chỗ nào không rõ nữa

Cuối cùng cũng hết giờ học, Minh Anh hỏi

– Ê bồ! Đi ăn kem không?

– Có chứ. Nhưng xuống sân trước đợi mình nha. Mình có chút chuyện

– Ukm! Nhanh đấy

– Ok. Xuống trước đi nha

Đợi bọn bạn ra khỏi lớp hết, Chi mới đến để tra khảo ông anh đáng thương vô (số) tội

– Anh hai! Anh qua đây làm chi dzậy?

– Đi dạy học. Bộ em không thấy à? Anh Nam trêu nó

– Aizz. Trả lời tử tế. Không thì………… Nói rồi Chi giơ nắm đấm lên dọa

– Anh xin khai! Con gái gì mà đành hanh, động tý là đấm với đánh. Ba bảo anh về ViệtNamlà mấy cái dự án, quản lí chi nhánh bên này.

– Anh ấm đầu hả? Anh đi làm dự án thì qua trường em dạy học làm gì? Đừng có xạo

– Thật mà. Anh chỉ thỉnh thoảng kiểm tra tiến độ với giải quyết hồ sơ giấy tờ thôi.- AnhNamvội thanh minh. – Ở nhà chán chết. Kiếm việc gì làm cho vui thôi

– Thật không?

– 100%. Em hỏi ba xem.

– Tạm tin anh. Thế bây giờ anh đang ở đâu?

– Căn biệt thự của ba.

– Hehe. Thế hả. Thôi em về trước đây. Tối sang bác Hạnh chào 2 bác nhé. Em đi ăn kem cùng tụi bạn đã.

– Suốt ngày kem. Nhớ về sớm nhá

– Em biết rồi.

Chi đi khuất, anhNammới thở phào nhẹ nhõm. Chi mà biết anh qua đây chăm sóc em gái, xem nó có gây sự như bên kia nữa không thỳ nó cho anh lên gặp các cụ sớm mất!

Một phản hồi to “chap 4”

  1. tuan Tháng Mười Hai 15, 2011 lúc 7:59 sáng #

    sao k thay phan tiep theo day ban oi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: